A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Tôi như ngọn gió

hoang vu trên núi đồi

Đi qua lùm cây bụi cỏ

chiều về trên Cao Nguyên

Mênh mang đất trời

gặp em xôn xao bối rối

Vào hạ thảm trời xanh

trăng trôi bồng bềnh mây theo lẽo đẽo...

 

Sợi nắng buông chiều

mịn màng rót mật tay ai khéo

Ta muốn cùng em

gom nhặt tiếng ve

Cất vào ngày dài

nối tiếp những lập lòe

Trong mắt em lững lờ

mùa đợi chờ bằng lăng kỷ niệm...

 

Tôi

Em ...

Đắm chìm

Bốn phương thao thiết

Bao hạ rồi phương trời cách biệt

Vẫn nồng nàn cháy bỏng đam mê

Mộng lòng ta trôi trong sông nước dịu hiền ...

 

Về biển gọi sóng thời gian bôi xóa...

 

 

                        Trương Xuân Minh  


Nguồn:vanhocnghethuat.daknong.gov.vn Copy link

Tin liên quan

Chưa có bài viết nào