A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Chạy lúa

Tạp bút của ĐÀO THANH TÙNG

Đang giữa bữa ăn, bỗng dưng mẹ đưa mắt ngó nghiêng ra ngoài rồi dừng đũa, đặt bát cơm xuống mâm vội chạy ra sân. Áng chừng chân còn chưa bước xuống bậc tam cấp, giọng mẹ đã khẩn thiết: “Trời sắp mưa rồi, cả nhà nhanh nhanh ra chạy lúa”. Chẳng cần chờ mẹ nói thêm, cả nhà đồng loại thả đũa vội vàng chạy ra sân. Bây giờ trời vẫn đang còn nắng chang chang nhưng phía xa xa thì bóng mây đã đen kịt, gió cũng bắt đầu mang theo hơi lành lạnh. Mẹ vừa chạy lúa vừa nói lẩm bẩm: “Chắc chắn trời này sẽ mưa”.

Công cuộc chạy lúa thật khẩn trương, mỗi người một việc: Ba cầm cào chuyên dụng đẩy lúa về một góc, mẹ chạy vào kho lấy bao bì đựng lúa, còn hai chị em thì dùng chổi quét, vun những hạt lúa đang rơi vãi. Vừa làm ba vừa hô hào, thúc giục, mẹ thì luôn miệng nói “nhanh lên” cho hiệu suất công việc được cao hơn. Chạy lúa lúc chưa ăn cơm đã thấy cực, lúc có cơm vào bụng rồi lại càng cực hơn. Ai cũng vác một bụng no kềnh làm việc đau tức anh ách. Hai chị em tôi không dám than phiền vì thấy ba mẹ đã quá vất vả, chỉ biết cố gắng chịu đựng làm cho xong việc trước khi mưa ập đến.

Nếu chậm thì có thể bị mưa đến lúc nào không hay. Lúc chạy lúa chị Hai tôi đùa rằng, giá như nhà mình có thêm ít nhân khẩu nữa thì đỡ mệt biết nhường nào. Mẹ nhìn sang với vẻ mặt “nghiêm nghị” rằng nuôi hai đứa bây đã quá vất vả rồi, làm sao mà có thể sinh thêm người? Việc chạy lúa không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Tôi nhớ có những lúc dù dốc hết công sức nhưng vẫn không thể nhanh hơn những cơn mưa. Cả nhà chỉ kịp thu dọn được một nửa sân, còn một nửa sân bị mưa ngấm ướt nhẹp. Lúa ngấm nước, màu sẽ kém hẳn, gạo xát ra khi nấu cơm ăn cũng không ngon bằng, nếu mang bán đi thì giá thành lại thấp. Chưa kể nếu ngày hôm sau không có nắng thì xác định lúa có thể mọc mầm hoặc xui nữa thì mốc thối. Số lúa đó chỉ có thể mang xát cho gia súc, gia cầm ăn.

Lúc mưa ập đến nhanh quá, cả nhà dính nước mưa ướt nhẹp. Mưa to không thể cứu vãn được, mẹ đành vô lại hiên nhà. Lúc ở hiên mắt mẹ hết nhìn mưa lại nhìn xuống chỗ lúa chìm đang nằm dưới mưa, mắt mẹ ầng ậng nước chực rơi. Sau mỗi lần như thế này tôi cảm tưởng mặt mẹ càng thêm nhiều nếp nhăn hơn. Hai chị em không biết làm gì hơn chỉ biết cầu khấn mưa nhanh nhanh ngừng rơi. Trở lại mâm cơm đang dở dang, nguội ngắt trong nhà, dường như chẳng ai muốn đụng tới nữa hoặc ăn qua loa rồi đứng dậy. Trời hửng nắng, đợi sân khô mẹ lại lụi cụi dàn chỗ lúa bị ướt ra phơi. Mẹ vừa dàn lúa, tay lại mân mê những hạt lúa ướt sũng, phân vân không biết khi khô mang bán thương lái có ép giá không. Và hơn hết mẹ lo khoản học phí của hai chị em đều trông chờ vào vụ lúa. Vậy mà…


Tin liên quan