A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Trọn vẹn

Truyện ngắn của NGỌC ĐIỆP

 

Thành phố của anh đón tôi bằng cơn mưa giữa mùa dịu mát. Thành phố cao nguyên gió đã níu giữ anh bằng tình người chân chất, thật thà và sợi mạch kết nối như dòng Sêrêpôk hiền hòa chảy. Cũng như khi đó tôi hai mươi, chê anh thật quá, bao nhiêu người học hành mong muốn như anh không được sao chọn chốn khỉ ho cò gáy nằm chênh vênh giữa mùa gió cao nguyên.

Gần hai mươi năm, có lẽ thời gian cũng không quá ngắn để chúng tôi dũng cảm gặp lại nhau giữa thành phố xa lạ. Đường quốc lộ đẹp phẳng lì, thành phố của anh về chiều mưa thoảng nét buồn nhưng đẹp ma mị. Nhà xen lẫn giữa những tầng cây xanh um tùm gió. Những quả đồi cao án ngữ những ngôi nhà lớn. Màu sắc chủ đạo của thành phố vẫn là cây xanh chen giữa những khoảng đất bazan đỏ và những chiếc hồ nhỏ nhắn xinh xẻo nước chảy rì rầm thủ thỉ. Tôi đứng ở gác cao, khách sạn xây ở đồi lưng chừng gió, gió đẩy nhanh cánh cửa dưới giàn hoa giấy lòa xòa tím biếc, mùi cà phê đưa hương ở quán bên cạnh theo gió đưa sang để cánh mũi phập phồng.

Chiều xuống nhanh, thoáng chốc mà mây che kín phố. Tìm thông tin về thành phố của anh khá ít. Nó giáp giữa hai thủ phủ của Tây Nguyên, một thiên đường cà phê, một thiên đường du lịch, thành phố của anh nhỏ bé, định hình bằng màu đất đỏ quạch trên cao nguyên M’nông bằng những con đường ngoằn nghèo.

Tôi lướt google, màn hình hiện lên chữ “Cao nguyên gió”. Phải rồi, từ tầng ba của khách sạn, gió thông thốc lùa qua ô cửa, xuyên chiếc váy mỏng. Tôi phải gọi hai lần mới có người nhấc máy và đặt được căn phòng bốn mươi mét vuông cho hai đêm cuối tuần. Mở cửa phòng, phía đối diện tòa lâu đài trắng mới xây, tên chưa kịp đặt, nổi bật giữa nền đỏ bazan, chín giờ đêm thành phố hoe hoe vắng, tiếng xe ít, còi thưa, lá thông nhọn rì rào reo cùng gió.

Anh hẹn tôi đã lâu lắm, có dịp về thăm phố này, từ ngày chúng tôi dỗi nhau vì lý do anh về thành phố bé nhỏ. Bệnh viện mới xây, tỉnh mới tách, thiếu thốn, dân ần bác sỹ. Còn tôi, nhà tôi ở đây, giữa thành phố nhộn nhịp. Ba mẹ tôi đều làm bệnh viện, không quá khó để ông bà lo cho tôi một suất biên chế.

Anh nói, ở đây cần anh, nhưng quê anh cũng cần, với lại anh còn má, ba anh đã dặn anh đi đâu nhớ đưa má đi cùng. Má anh là cô giáo ở quê, muốn theo con nhưng mộ phần của ba anh sợ không ai sóc. Quyến luyến với tình yêu đầu tiên nhưng anh chọn quê nhà lập nghiệp. Chúng tôi vồn vã sống, vội vã yêu, tình tan rồi hợp, bẵng đi tròm trẹm hai chục năm khi hai đứa đã yên bề gia thất. Địa vị xã hội, con cái ấm êm, vợ chồng hạnh phúc.

Tôi không đủ dũng cảm để đi họp lớp hai lần, vì hai lần đó có anh. Tụi bạn vẫn trêu chọc tôi, vợ của giám đốc bệnh viện thì bận dữ lắm. Nhưng tôi không, cả anh, chồng tôi, và tôi đều biết rõ mối quan hệ mà chúng tôi từng có. Tôi không bận, và không muốn đẩy cả ba người vào tình huống khó xử. Lưới tình đã chăng, ai thoát? Tình chỉ đẹp khi tình dang dở?

Tôi không còn thấy nó đẹp bởi thời gian, cơm áo gạo tiền chợ búa. Đẻ xong hai đứa con thì lo nghiên cứu, học hành, thực tập, đủ chuyện, đến khi nghĩ đến tình yêu thì trái tim đã trơ màu chai sạn, mà không dũng cảm để yêu nữa mà có khi nó lởn vởn lẩn khuất ở góc chai bịt kín tôi không đủ thời gian để mở.

Tôi lại yêu ư? Tôi không biết chỉ là muốn gặp anh khi nhận tin, anh đã vượt qua cơn tai biến, người đầu tiên anh nhắc đến sau khi tỉnh lại là tên tôi. Có thể chỉ là cơn mơ màng của những người trùng tên xa lạ mà nhóm bạn nhắn tôi ngay tắp lự.

Tôi đã đặt ngay chuyến máy bay sớm nhất để đến bên anh khi trong nhóm lớp báo tin anh tai biến. Vậy rồi tôi lừng khừng, nghĩ đến việc mình phản bội chồng để đến với tình yêu đã qua. Tôi không đủ dũng cảm, nhưng đến khi người nằm xuống, thút thít đến với bộ đồ đen, vòng hoa, nước mắt liệu còn ý nghĩa gì? Người lìa. Hồn rời khỏi xác lơ lửng trong không trung, đám người sống phủ phục cúi cúi lạy lạy, phải chăng họ mới là người đáng được xót thương? Địa vị, danh tiếng, công việc có cho phép tôi được đến với trái tim thổn thức ngay lúc này? Tôi nhấn nút đỏ hủy chuyến bay…

Chồng nắm tay tôi và nói. Em vẫn là một phần quan trọng của Hiển, anh đã có em hơn mười năm, đó là may mắn của anh, nhưng anh biết, với Hiển, em cũng là một phần quan trọng của nó. Anh đã đặt chuyến bay chiều nay để em đến với Hiển. Đi đi, đừng ngại, chỉ hai hôm thôi, nếu thu xếp được mai anh sẽ lên sau đón em.

Tôi gục đầu vào vai chồng nức nở. Tôi biết anh đã yêu tôi, hiểu tôi, chiều chuộng tôi suốt mười năm qua, đó là hạnh phúc của tôi. Tôi đã từng thầm so sánh, nếu tôi lấy Hiển thì sao khi nhấm nháp nỗi chờ những bữa cơm nguội đợi chồng về từ phòng khám. Tôi đã ước, giá như tôi chọn theo Hiển, lên trên kia để chọn cuộc sống an nhàn như phố trẻ, không kẹt xe, thoáng người qua lại. Tôi đã nghĩ đến những đóa bằng lăng tím khi Hiển đăng lên story, ngày xưa chúng tôi đã từng mơ mộng tặng nhau ở giảng đường đại học.

Đại dịch đã càn quét qua đất nước tôi và cả vùng quê nghèo của Hiển. Nó là cách li, phong tỏa, kit test xét nghiệm, Hiển đã bị kiểm điểm vì không nhận mua thiết bị từ đơn vị được chỉ định thầu. Mọi thứ được bới móc vì những sai sót, người tiền nhiệm chịu không nổi áp lực, trong quãng đường lái xe về nhà đã lao xuống vực. Hiển gánh lấy mớ bòng bong, chưa được ba tháng tóc bạc trắng, rồi mạch máu bị ép mà tai biến.

Tôi mặc bộ váy màu tím bước sang đường để mua ly ca cao nóng, thức uống mà tôi thích nhất khi đi uống cà phê ở bên kia đường. Hiển đã từng nói ca cao của thành phố này ngon nhất. Nếu làm vợ anh, tha hồ thưởng thức ca cao mỗi ban sáng, anh sẽ học cách lấy ca cao từ trái ca cao được trồng trên cao nguyên lộng gió, anh sẽ tận tay pha để buổi sáng tụi mình bắt đầu ngày mới bằng điều ngọt ngào sánh mịn của ca cao và sữa đặc. Chúng tôi đã cười, tôi nói tôi sẽ tăng lên hai mươi cân và béo ú đến độ mua cái váy nào cũng chật.

Tôi không nhớ cảm giác Hiển đến nhà ra mắt bố mẹ tôi như thế nào nữa chỉ biết rằng hôm đó chàng ta mồ hôi mướt mát dù bố tôi đã pha trò cười nói nhưng đến gắp thức ăn anh cũng run run lẩy bẩy. Mẹ tôi nháy mắt: “Run thế kia liệu dao mổ có chắc tay.” Bố tôi đùa “khi mổ thì làm gì có tôi với bà bên cạnh”. Mâm cơm rộn ràng cười nói, từ ban công nhà tôi, tôi cũng uống ca cao nói với Hiển “anh đúng là thỏ đế, em đã nói ba mẹ em hiền nhất quả đất”.

Tôi nhấn chuông. Con gái lớn của Hiển có khuôn mặt giống ba như đúc. Con chó nhỏ xinh xoắn xít chạy theo cô gái, chiếc đuôi nhỏ lúc lắc, đung đưa, chuông từ vòng đeo cổ kêu reng reng. Tôi giới thiệu là khách của Hiển. Đứa bé gọi mẹ rồi đưa tôi vào nhà. Khoảng sân rộng sau lưng tôi là gốc bằng lăng trắng có những chùm hoa tím treo tít trên cao.

Hiển của tôi ngồi đó, trên chiếc xe lăn mới, tay vẫn còn run run như hôm đến nhà tôi chỉ là anh già đi thêm hai mươi năm nữa. Anh cười hiền, từ khuôn miệng méo xệch có tiếng khẽ “Hiền, mệt không?” Tôi lặng người rồi ôm chầm lấy người đàn ông gầy gò trong áo sơ mi kẻ sọc xám nhạt mà không để ý đến má anh, vợ anh và cả đứa con gái sững sờ bên cạnh. Tôi khụy chân xuống ôm siết anh và khóc tu tu như đứa trẻ. Vợ anh đi xuống nhà, tôi có nghe thấy tiếng từ mũi sụt sịt theo sau.

- Hiền ngồi đi con.

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh ở chiếc ghế đối diện, tóc anh đã bạc trắng, gầy gò, da xám bạc, mắt sũng nước, những ngón tay run giữ lấy tay vịn của chiếc xe lăn. Cô con gái dặn “ba đừng xúc động nữa, cô đã đến thăm ba rồi, mấy hôm nay nghe nói cô sắp tới ánh mắt ba rạng rỡ, nghe chuông cửa là nhìn ngay ra sân”. Con bé có vầng trán cao rộng, xinh xắn.

Vợ Hiển mang cho tôi li nước, cô hẹn tôi ở lại nhà cho tiện, dù sao cũng là người thân thuộc trong nhà, má cũng hay nhắc tên chị. Năm ngoái thấy vùng chị dịch bị phong tỏa mấy tháng, má coi tivi cứ hỏi nhà con Hiền không biết sao, tội nghiệp ông bà già nó, hai vợ chồng con Hiền làm bệnh viện, không biết ông bà khỏe không?

Tôi vẫn nắm chặt tay Hiển, có lẽ tình yêu của lứa tuổi chúng tôi không còn mảy may xúc động của thể xác, chúng tôi ôm nhau trong yên lặng rồi vỡ òa. Tình yêu như đợt sóng dâng đến rồi nguôi đi. Chuông điện thoại từ cậu con trai gọi đến hỏi mẹ cách dùng nồi nướng không dầu, tôi phải hướng dẫn hơn mười phút bằng video call, chồng tôi cũng muốn gặp Hiển để trò chuyện. Hiển chỉ gật với lắc, thỉnh thoảng nói một vài từ rời rạc khiến người gọi đến cũng khó xử khi giao tiếp qua vật trung gian. Hiển khoát tay chỉ vào bếp, ý nói mời tôi ở lại ăn tối nhưng tôi xin phép về lại khách sạn.

Ba mươi sáu ngàn taxi cho cuốc xe ngắn ngủi mà những thước phim quay chậm của tuổi trẻ chúng tôi ùa về. Tôi nhớ những ngày mùa hè xanh ở Đức Hòa dạy chữ cho bọn nhỏ đầy ghẻ nước, nhớ những buổi thực tập muộn về từ bệnh viện, nhớ những lời hứa hẹn về ngôi nhà, đứa trẻ cười nói, nhớ quãng thời gian xa nhau thư đi thư lại. Nhớ cả những quãng vắng anh tôi đã nhiều lần muốn rời đi ngược lên cao nguyên gió để cùng anh làm lại tất cả, rồi hai đứa đều xây dựng tổ ấm của mình trong lặng lẽ.

Thời gian cuốn xoáy nhau đi như lốc. Chằng mấy chốc mà chúng tôi nhận ra mình đã già, ai cũng có con đường, lựa chọn của mình và mình phải sống để viết tiếp cuốn phim của cuộc đời mà mình vừa là diễn viên kiêm đạo diễn. Chúng tôi đã sống đủ lâu để hiểu về tình yêu, thời cuộc. Có những biến cố mà chỉ chúng tôi mới tự gỡ được. Có những mạch phim đang hay thì diễn viên đột ngột chết, đạo diễn đã cố lắm vẫn không tìm được người thay, nhưng phim thì vẫn phải chiếu theo lịch đã đặt và kịch đã biên soạn từ ông tác giả nào đó thiệt ác ý, người ta chết rồi cũng không tha.

Ly ca cao ban đêm khiến tôi khó ngủ. Tôi nghĩ đến cái ôm thật ấm vừa xong. Đó có phải là tình yêu hay là nỗi nhớ. Nỗi nhớ của một điều thân thuộc mình đã từng gắn bó, tìm kiếm, nó bung nở, tuôn trào dữ dội rồi nhanh chóng nguội đi.

Tôi sẽ lại đến thăm anh vào ngày mai, trước khi lên máy bay về lại thành phố của tôi. Tôi đã nói với cô lễ tân khách sạn, tôi sẽ trả phòng trước một ngày. Tôi sẽ đến ôm Hiển một lần nữa, bởi lẽ tôi biết rằng có thể đó là lần cuối cùng chúng tôi được bên nhau.


Tin liên quan